Những con người một giây trước còn đang sống, còn đầy lo toan cho gia đình, đầy ước vọng, ước mơ… một giây sau

Những con người một giây trước còn đang sống, còn đầy lo toan cho gia đình, đầy ước vọng, ước mơ… một giây sau

03/01/2019 23:11
Long Nhất

Một bài viết hay của Chau Doan

Tôi tức giận

Những con người một giây trước còn đang sống, còn đầy lo toan cho gia đình, đầy ước vọng, ước mơ… một giây sau đã hồn lìa khỏi thân xác bét be… và người thân sẽ chết lặng khi nhận tin và nhận xác người nhà. Nước mắt, sự vật vã đau khổ sẽ đến với họ…

Điều này xảy ra thường xuyên ở Việt Nam khi mà ngày nào cũng có mấy chục mạng người mất đi bởi tai nạn giao thông. Có lẽ thường xuyên quá nên con người Việt Nam đã quen, quen đến mức mà khi người thân của mình bị thì mới nổi giận chăng?

Có bạn bảo đấy là một tai nạn và đã là tai nạn thì phải chấp nhận, kẻ ngu xuẩn thì bảo đấy là do số, đức năng không đủ để thắng số, còn đa phần đọc để đấy hay hờ hững lướt qua như thể họ chắc chắn rằng tai nạn kiểu như thế sẽ không bao giờ động đến tấm thân vàng ngọc của họ hay của người thân họ.

Nữ doanh nhân lái BMV vào tháng 10/2018 ở tp HCM, nữ tài xế lái Lexus vào tháng 12/2018 ở Hà Nội đều dùng bia rượu trước khi đâm người hàng loạt, khi bị bắt vào đồn vẫn còn lơ mơ, còn vung tay chém gió “để chị giải quyết”. Các chị quan hệ rộng, biết nhiều anh Hai, anh Ba, mạng người chị mua được, chị lắm tiền, dùng tiền rửa sạch máu người được lo gì phải không?

.

Lần này tài xế container thì có ma tuý trong máu. Những tai nạn này là do con người, không phải là tai nạn đơn thuần.

Tôi tức giận, bởi những người có trách nhiệm về an toàn giao thông ở Việt Nam đã và sẽ không bao giờ đứng ra trước công luận để phát ngôn, làm một điều gì đấy cho dân chúng yên lòng. Rồi tất cả sẽ hoà cả làng, tai nạn vẫn xảy ra và có thể lần sau sẽ còn khốc liệt hơn lần trước.

Tôi đề nghị báo chí hãy phỏng vấn những quan chức liên quan về an toàn giao thông để xem cảm nghĩ của các ông ấy về việc này thế nào và các ông có trách nhiệm gì trong việc này không, các ông có đưa ra giải pháp gì không?

Đây chính là cơ hội để các cơ quan chức năng làm truyền thông, ngăn ngừa tai nạn tương tự xảy ra trong tương lai. Giải pháp họ đưa ra có thể đúng, có thể sai, nhưng sẽ làm người dân thấy là họ đang quan tâm, đang thực hiện nhiệm vụ của mình, chứ không lờ đi như những kẻ bất lương vô trách nhiệm.

Tôi nghĩ bên cạnh việc kiểm tra nồng độ cồn thì cần kiểm tra ma tuý với lái xe tải, xe container.

Đáng nhẽ ra những xe tải, xe bồn, xe container phải có đường riêng của họ nhưng bởi cơ sở hạ tầng yếu kém, mà điều ấy có liên quan đến tham nhũng. Hãy biết căm thù tham nhũng.

Tôi tức giận và các bạn cũng nên tức giận, bởi hàng ngày trên dòng giao thông kia, có người thân của chúng ta. Hãy tức giận và hãy lên tiếng không phải chỉ về vấn đề giao thông mà còn về những vấn để xấu xa khác trong xã hội này.

Hôm nay tôi mua thùng sơn từ nhà chị hàng xóm. Thấy chị đi thang máy, tôi trầm trồ hỏi nhà mới xây bao tầng? Chị bảo năm tầng rưỡi và chị mất 150 triệu đút tay cho bọn quận và nói luôn: “Chúng nó là bảo đất này thuộc về dự án gì đấy và chỉ được phép xây bốn tầng rưỡi thôi. Chúng nó cướp ghê quá em ạ, nhưng chúng luôn mồm nói…”

Chị đang ngập ngừng thì tôi nói luôn: “Do dân, vì dân phải không?” Chị cười toác miệng bảo đúng rồi.

Cái quận tôi nói là quận Ba Đình, Hà Nội, quận tôi đang ở và con đường ấy là đoạn rẽ từ đường Bưởi xuống Đào Tấn. Nếu có cán bộ địa chính nào của quận muốn tìm người kể câu chuyện ấy thì đến gặp tôi, tôi sẽ dẫn sang gặp.

Sự tham nhũng là rào cản cho xã hội phát triển, nhưng điều đáng buồn là hầu hết người dân đều thoả hiệp để được việc của mình. Tôi hy vọng mỗi người sẽ ý thức được việc làm tệ hại ấy và sẽ bớt đi sự thoả hiệp ấy.

Xã hội này có thay đổi hay không là tuỳ thuộc và nhận thức và nỗ lực của mỗi người. Nhưng đừng thay đổi chậm quá và đừng quan tâm khi đã quá muộn. Có thể lắm, một ngày nào đấy tôi cũng sẽ bị tai nạn, nhưng khi tỉnh dậy ở địa ngục hay thiên đường, tôi có thể mỉm cười và bảo rằng tôi đã sống là một con người mạnh mẽ khi còn ở trên mặt đất này.

 

Có bạn trách tại sao tôi chia sẻ cái clip tai nạn giao thông. Tôi quan niệm đã là hiện thực thì hãy nhìn thẳng vào không né tránh, cho nó có đau đớn, kinh hoàng đến đâu.

Tôi muốn tôi và các bạn chẳng những nhìn mà còn mở to mắt ra nhìn cho rõ cơ. Các bạn muốn là con đà điểu vùi đầu trong cát khi sợ hãi hay muốn làm con người mạnh mẽ?

Nhìn để thấy rằng chúng ta, hay người thân chúng ta hoàn toàn có thể là nạn nhân của tai nạn giao thông. Tai nạn như vậy thì dù có cẩn thận đến đâu vẫn bị dính, kể cả ngồi trong ô tô con thì vẫn có thể chết khi một chiếc xe container lao đi như vậy.

Nhìn để thấy rằng đường sá ở Việt Nam vô cùng hỗn độn, các phương tiện chung một làn đường. Cậu em họ tôi một thời lái xe bảo tài xế uống rượu, hít đá là phổ biến, nhất là lái xe tải đường dài.

Đất nước đã không còn tiếng súng nhiều năm rồi nhưng mỗi ngày vẫn có mấy chục người chết không toàn thây. Cơ sở hạ tầng không theo kịp với sự phát triển dân số. Cùng với tai nạn giao thông thì ung thư là mối đe doạ với mỗi gia đình bởi môi trường sống, thực phẩm quá bẩn.

Ấy vậy mà vẫn có những lãnh đạo thốt lên đầy say mê: “Đất nước đã bao giờ được như thế này chưa?”

Có thể khi thốt lên điều ấy, các ông có niềm cảm hứng thật, nhưng các ông mới chỉ nhìn vào mấy chỉ số về tăng trưởng kinh tế mà quên mất các vấn đề khác về ô nhiễm môi trường, tai nạn giao thông, về tương quan quân sự, khoa học, giáo dục, y tế… với các nước khác.

Không bao giờ nên mang thời bao cấp sắp chết đói ra để làm mốc rồi ngửa mặt tự hào là sau mấy chục năm chúng ta đã đạt được thành tựu “cơm no áo ấm”.

Ở một nước văn minh, khi một tai nạn thảm khốc như vậy xảy ra, sẽ có quan chức đứng ra xin lỗi nhân dân và có thể từ chức. Đấy là một ứng xử phải đạo, có trách nhiệm, có lòng tự trọng nhưng ở Việt Nam, một đất nước mà sự vô đạo là phổ biến thì điều ấy là xa xỉ.

Nhìn đi, hãy nhìn vào tai nạn ấy để mà cảm nhận đầy đủ hiện trạng, bởi nó sẽ không chỉ dừng lại như thế mà sẽ còn tồi tệ hơn nếu chúng ta không làm gì đấy để thay đổi.

Vậy cần phải làm gì?

Cần phải lên án tham nhũng lớn nhỏ, bởi chính tham nhũng đã góp phần tạo nên cơ sở hạ tầng thấp kém và là nguyên nhân gián tiếp gây ra tai nạn.

Bởi chính tham nhũng, sự làm việc thiếu trách nhiệm của cơ quan chức năng khiến tình trạng lái xe uống rượu, hít đá. Tôi đi đăng kiểm ô tô, nó cứ bắt mình quay đi quay về, sửa đi sửa lại thứ chẳng hỏng gì. Cậu sửa xe bảo anh không để tiền ở trong xe rồi. Tức là sự dối trá, ăn bẩn nó tràn lan khắp nơi, khắp chốn.

Tiếng nói của người dân là cần thiết và mạng xã hội chính là cơ sở để người dân làm điều ấy. Hãy mạnh mẽ tố cáo tham nhũng và đấu tranh với nó. Bởi nếu không làm vậy thì chúng ta cũng sẽ đau khổ khi là nạn nhân của ung thư, tai nạn giao thông.

Luật ANM là của con người đề ra. Nó có sai chỗ nào thì ta sẽ đấu tranh sửa cái ấy. Không có gì là không thể, nhưng điều khó nhất là nhận thức của người dân. Khi mỗi người ý thức được trách nhiệm của mình thì xã hội sẽ thay đổi.

Dân thay đổi thì cán bộ, quan chức phải thay đổi. Bởi theo tự nhiên, họ luôn ì trệ, bảo thủ, chỉ thích bảo vệ cái ghế của mình và hiện nay thì họ chẳng có cái lý tưởng mẹ gì ngoài việc lo vinh thân phì gia cho chính họ. Đến nói một câu nói thẳng thắn họ còn không dám thì họ làm được cái gì? Nếu không có sự đấu tranh của người dân, họ sẽ không làm gì để cải thiện hiện trạng be bét này.

Hãy nhìn đi, hãy mở to mắt nhìn đi và hãy mở miệng nói thật. Đấy là con đường duy nhất mà chúng ta phải làm

Nguồn:
Video hot

Bình luậnViết cảm nhận